Thông tin

KINH BÁCH DỤ (chuyển thơ)

TRÍ MINH ĐẶNG HÙNG ANH

 

Bài 7: MẠO NHẬN NGƯỜI KHÁC LÀ ANH CỦA MÌNH

 


 

Xưa có một chàng trai tuấn tú

Lại giàu sang, ai cũng mộ danh

Có tên kia cứ quẩn quanh

Mạo xưng người ấy là anh của mình

Bỗng anh chàng thình lình mang nợ

Hắn nghe tin liền sợ lảng xa

Lại phân trần với người ta

Rằng: Người đó không phải là anh tôi

Người nghe chuyện kỳ khôi, bèn hỏi

Hắn ta tuôn lời nói phũ phàng:

- Thấy chàng trai ấy giàu sang

Tôi cần tiền mới bắt quàng làm anh

Nay ổng đã biến thành con nợ

Tôi được gì mà vớ làm anh?

Người cười khi tỏ ngọn ngành

Cho tên đó thuộc đồ ranh trổ trời...

Cửa Từ Bi là nơi tu học

Lại có người đến bởi lợi danh

Mạo xưng Phật tử thuần thành

Gặp cơn pháp nạn chối quanh, chạy dài.

Bình luận bài viết

    Tin sinh hoạt phật sự

    Video bài giảng

    Pháp âm

    • Mẹ ơi - Thơ: Thích Phước Hạnh - Nhạc: Hoàng Lan
    • Khúc ca Tịnh Độ - Lời: Thích Phước Hạnh - Nhạc: An Sơn
    • Nụ cười da cam - Nhạc: Trần Đức Tâm - Thơ: Nguyễn Ngọc Mai
    Pháp âm khác...

    Thống kê truy cập

    • Online: 34
    • Số lượt truy cập : 3048190