Thông tin

BÀI 20: NHÀ VUA BỊ NÓI LÀ BẠO NGƯỢC

Kinh Bách Dụ (chuyển thơ)

 

TRÍ MINH ĐẶNG HÙNG ANH

 


 

Ở nước nọ có lời đồn đãi

Chê nhà vua bạo ngược hung tàn

Làm điều vô lý, bất nhân

Gây bao thảm họa lòng dân căm hờn

Vua nghe được nổi cơn nóng giận

Mà lại không cẩn thận điều tra

Nghe cận thần nói dèm pha

Bắt người vô tội vốn là tôi trung

Đem trói lại và dùng dao bén

Lóc một trăm lạng thịt trên lưng

Đang khi xử phạt nửa chừng

Biết lầm, vua ra lệnh ngưng hành hình

Cho người đem một nghìn lạng thịt

Bù đắp vào cho hết nhức đau

Nhưng mà trải suốt canh thâu

Người kia kêu khóc xiết bao hãi hùng

Vua cảm thấy lạ lùng hỏi gạn:

- Ta lấy ngươi mười lạng thịt thôi

Cho bù gấp mấy lần rồi

Sao chưa vừa ý còn ngồi rên la

Cận thần nghe, liều mà lên tiếng

- Nếu có ai đem chém con ngài

Đầu kia lìa khỏi cổ rồi

Đền trăm cái khác phục hồi đươc không?...

Có những người cậy quyền, ỷ thế

Gây cho đời chết chóc, lầm than

Rồi đem tiền của phát ban

Tưởng là cuộc sống lại hoàn như xưa

Làm phi lý lại mơ tạo phước

Có khác gì vua nọ bạo tàn

Lóc thịt người bị hàm oan

Rồi bù thịt lại rõ ràng lầm mê.

Bình luận bài viết

    Tin sinh hoạt phật sự

    Video bài giảng

    Pháp âm

    • Những áng mây trắng - Thơ: Hoang Phong - Diễn ngâm: Hồng Vân
    • Mẹ ơi - Thơ: Thích Phước Hạnh - Nhạc: Hoàng Lan
    • Khúc ca Tịnh Độ - Lời: Thích Phước Hạnh - Nhạc: An Sơn
    Pháp âm khác >>

    Thống kê truy cập

    • Online: 59
    • Số lượt truy cập : 6267120