BÁT NHÃ
VŨ KHẮC TĨNH

Trang kinh Bát Nhã giở ra
Không không có có ta và mênh mông
Con đường vô ngã lòng vòng
Quờ tay tràng hạt dặn lòng nguôi quên.
Hai bờ hư thực mông mênh
Gióng hồi chuông đổ núi rền giọng chuông
Mùa trăng rất mực trên nguồn
Bình yên ta dạo xua buồn rầu đi.
Ngỡ ngàng thục nữ Kinh Thi
Ngỡ ta hàn sĩ tương tri hồng hào
Giở trang kinh sử bước vào
Chắp tay bái phục cúi chào giai nhân.
Là thi sĩ ở dương trần
Dốc lòng san sát tương thân con người
Lẽ nào ta lại đánh rơi
Câu kinh Bát Nhã soi đời hôm nay.![]()


























































































































































Bình luận bài viết