GIỮA SEN VÀ ĐẤT
MINH TRÍ

Phật ngồi trên sen đâu phải chuyện thật
Chỉ nhắc lòng người chớ để nhiễm ô
Sống giữa chợ đời tâm không dính chợ
Bùn vẫn là bùn, sen vẫn nở hoa.
Phật ngồi trên đất ấy mới thật đời
Như nhắn cùng ta giữa cuộc đời này
Giác ngộ không phải là nơi trốn chạy
Mà ở nơi ta đang sống, đang qua.
Sen là tâm lặng không còn nhiễm bụi
Đất là đời sống gánh vác mỗi ngày
Một bên buông nhiễm, một bên không bỏ
Hai mặt như thể của một bàn tay.
Khi tâm như sen không còn nhiễm cấu
Chân vẫn đi về giữa cõi nhân gian
Ấy chính con đường không nghiêng không lệch
Trung đạo hiển bày, Phật đã từng sang.
Ngày ngày đối cảnh mà không vướng mắc
Tâm vẫn an nhiên giữa chốn bụi hồng
Sen nở trong đời đâu cần tìm kiếm
Chỉ cần quay về, sen nở trong tâm.![]()


























































































































































Bình luận bài viết