HỒNG TÀN
BỈ HAO

Chiều nghiêng,
cánh hoa e ấp cúi đầu
dáng mỏng manh giữa làn hơi thở cũ.
Hương phai,
giấc mơ lặng đi lẽ rơi rời
ai, níu nổi?
Cánh hồng buông,
không tiếc màu thắm
gió thở dài
hoa cúi chào đất mẹ.
Chạm đất,
chẳng âm vang
cánh tan
ru vào quên lãng
Một đời nở,
một lần tàn
vuốt ve ký ức rơi rụng
trong im lìm.
Đủ đẹp.![]()



























































































































































Bình luận bài viết