NGẪU HỨNG
NGUYỄN BÁ HOÀN

Dấu chấm đời tôi đâu mất rồi
Hóa ra dấu hỏi chặn làn môi
Vì còn dấu hỏi nên chưa hết
Làn môi dù tím tái sự đời
Dấu chấm của tôi đâu mất rồi
Té ra dấu hỏi đè lên nôi
Nên cứ xuân về lòng lại hỏi
Liệu còn mấy xuân trong mắt môi
Thôi thì duyên đến hay duyên đến
Xuân cứ là xuân của đất trời
Mấy mùa xuân nữa đâu quan trọng
Lòng cốt có xuân là vui thôi
Đằng sau dấu chấm cả vườn hoa
Như khi viết chữ vậy thôi mà
Cứ chấm là chữ hoa đúng điệu
Bốn mùa vẫn đẹp vẫn kiêu sa
Chừ ngồi hóng gió bên đồi vắng
Róc rách mé kia suối miệt mài
Chợt nghe như thể nguồn cơn gọi
Vang vọng nụ xuân thời sơ khai
Cùng với hoàng hôn ngồi nán lại
Giữa mênh mông chẳng biết chờ ai
Chạm phải hơi sương nghe lành lạnh
Hoàng hôn lẩn khuất tự bao giờ
Hoàng hôn lẩn vào đêm chờ sáng
Thơ lẩn vào tôi chờ xuân sang
Ồ tuyệt, xuân đã về trước ngõ
Nguồn thơ suối nhạc cũng mơ màng...![]()



























































































































































Bình luận bài viết