Thông tin

NGƯỜI THẦY THUỐC TRONG MÙA XUÂN DI LẶC

 

BS NGUYỄN MINH ĐĂNG

 

 

Xuân lại về trên những tán lá non, trên vạt nắng dịu sau mùa đông, trong cái se lạnh đầu năm và trong tiếng cười sum vầy của bao gia đình. Nhưng với người thầy thuốc hồi sức, mỗi độ Tết đến - xuân về luôn đánh thức những cảm xúc rất khác: Có niềm vui, có nỗi thương, và cũng có những trăn trở không thể gọi thành tên. Mùa xuân Di Lặc càng khiến những suy tư ấy lắng sâu - bởi nụ cười của Ngài nhắc ta nhớ đến giá trị của hạnh phúc, an lành, bao dung và sức khỏe.

Những nỗi đau không nghỉ Tết

Có những đêm giao thừa, khi nhà nhà tất bật chuẩn bị hương hoa, bánh mứt để dâng lên bàn thờ tổ tiên, khi tiếng pháo hoa rộn ràng bên ngoài... thì trong phòng hồi sức chỉ có tiếng báo động của máy thở, máy theo dõi, máy truyền dịch... Ở đó, có những bệnh nhân đang gấp gáp trong cơn suy tim, có người đang vật vã trong đợt cấp của bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính. Có những sáng mùng Một, trong khi trẻ nhỏ tung tăng áo mới, người người đi lễ chùa cầu an, chúng tôi lại ngồi trong phòng trực hồi sức, bên cạnh là những bệnh nhân nặng, những cụ già đang cố giành từng hơi thở, những người bệnh đang gồng mình chịu cảm giác khó chịu khi thở máy, có người đau đến bật tiếng rên không thành lời. Với chúng tôi, bệnh tật không đợi, không phân biệt ngày thường hay ngày Tết.

Mỗi mùa xuân, nỗi trăn trở lớn nhất của người thầy thuốc vẫn luôn là: Liệu hôm nay mình có đủ sức để cứu thêm một mạng người? Liệu mình đã làm đủ để bệnh nhân bớt đau đớn? Liệu còn điều gì mình có thể làm tốt hơn? Những câu hỏi ấy chưa bao giờ ngừng vang lên trong lòng người làm nghề cấp cứu - hồi sức.

Có những khoảnh khắc, khi thấy bệnh nhân co quắp trong cơn đau, hay gắng sức chống chọi với máy thở... tôi không chỉ thấy một ca bệnh. Tôi thấy bóng dáng của ông bà mình, cha mẹ mình, người thân mình. Và cũng thấy chính mình ở đó. Người thầy thuốc, khi bước vào nghề, đã chọn gắn cuộc đời mình với nỗi đau của người khác.

Khi một bệnh nhân vượt qua cơn nguy kịch, khi họ được rời phòng hồi sức sau những ngày trĩu nặng, hay khi họ tỉnh lại sau ca mổ phức tạp kéo dài trong sự ổn định của từng chỉ số - nụ cười nhẹ nhõm ấy là món quà vô giá. Đó là động lực giúp chúng tôi yêu nghề hơn, vững tin hơn vào con đường mình đã chọn. Ngược lại, khi một bệnh nhân trở nặng, khi họ không thể qua khỏi... người thầy thuốc cũng đau lòng không kém gia đình họ. Chúng tôi luôn tự hỏi: Mình đã làm hết sức chưa? Mình có sai sót gì không? Tại sao bệnh lại diễn biến như vậy? Nhưng người thầy thuốc không được phép gục ngã. Bởi còn rất nhiều người khác đang cần chúng tôi tiếp tục vững vàng để chiến đấu từng ngày.

Tết của người thầy thuốc

Dù mang trong mình những nỗi niềm riêng, xuân vẫn đến với chúng tôi theo cách rất đặc biệt: Tết là khi bệnh nhân nói khẽ: “Bác sĩ ơi, con đỡ rồi”. Tết là nụ cười của bà cụ sau khi bớt cơn khó thở. Tết là cái nắm tay siết chặt của đồng nghiệp sau một ca ngừng tim được cứu sống. Tết là khi nhịp tim bệnh nhân trở lại đều đặn sau cơn loạn nhịp. Không có hoa mai, hoa đào, nhưng trong bệnh viện, mùa xuân đến bằng những hơi thở ấm dần, những cơn đau vơi đi, những chỉ số sinh tồn ổn định trở lại. Mùa xuân đến bằng bước chân chập chững của người bệnh sau nhiều ngày nằm bất động.

Mỗi khi sắc mai hé nở, mỗi khi đất trời giao hòa, hình ảnh Đức Phật Di Lặc với nụ cười tròn đầy lại trở thành biểu tượng của sự an vui. Mùa xuân Di Lặc không chỉ đánh dấu khởi đầu của năm mới, mà còn khơi dậy trong lòng mỗi người ba giá trị đẹp nhất: Từ bi - bao dung - hoan hỷ.

Từ bi: Từ bi không phải là thương hại, mà là sự thấu cảm sâu sắc đối với nỗi đau người khác. Là khi ta nâng đỡ người ngã, khi ta nhìn bệnh nhân bằng ánh mắt ấm áp hơn, khi ta thấu hiểu sự mệt mỏi của họ. Với người thầy thuốc, từ bi là biết giữ tâm thiện lành trước những người bệnh nghèo khó, cô đơn, yếu đuối.

Bao dung: Bao dung không phải quên hết lỗi lầm, mà là học cách nhìn đời bằng tâm rộng mở, để hiểu rằng ai cũng có lúc sai sót, ai cũng có thương tổn riêng. Với tôi, bao dung là giữ lòng bình thản khi bệnh nhân nóng nảy vì đau đớn, là nhẫn nại khi bệnh chưa tiến triển như mong đợi.

Hoan hỷ: Hoan hỷ là niềm vui từ nội tâm - nhẹ nhàng, bền vững. Là niềm vui khi nhìn người khác hồi phục, khi giúp ai đó vượt qua khổ nạn. Với người bác sĩ hồi sức, hoan hỷ là tinh thần lạc quan, là năng lượng an lành truyền sang bệnh nhân trong những lúc họ yếu đuối và dễ tổn thương nhất.

Mùa xuân không chỉ đến theo lịch

Mùa xuân Di Lặc xuất hiện trong nụ cười của bác sĩ sau một ca trực dài, giọt nước mắt nhẹ nhõm của người bệnh khi cơn đau lắng xuống, cái nắm tay an ủi giữa khó khăn, lời chúc “bình an” của người nhà bệnh nhân dành cho chúng tôi. Đôi khi, chỉ một cái chạm tay nhẹ, một câu nói ấm áp, một nụ cười động viên... cũng là liều thuốc quý đối với người bệnh trĩu nặng. Khi chúng ta sống với lòng từ bi, mở rộng trái tim để bao dung, và giữ cho mình niềm hoan hỷ giữa muôn thử thách của nghề... thì ở nơi nào ta đứng, mùa xuân Di Lặc cũng đang nở hoa.

Hạnh phúc của người thầy thuốc không đến từ những ngày nghỉ dài hay những bữa tiệc sum vầy. Hạnh phúc đến từ những điều giản dị: Một ca cấp cứu thành công sau nhiều giờ căng thẳng. Một bệnh nhân đi lại được sau những ngày nguy kịch. Một tiếng “cảm ơn bác sĩ” dù rất nhỏ. Một gia đình nắm tay nhau bước ra khỏi khoa hồi sức trong nhẹ nhõm.

Những khoảnh khắc ấy, khiến tôi hiểu rằng: Được làm thầy thuốc là may mắn. Được cứu người là phước lành. Được thấy nụ cười bệnh nhân là hạnh phúc lớn nhất.

Xuân Di Lặc là mùa của nụ cười, của lòng từ bi, của sự bao dung và của niềm hoan hỷ. Với người thầy thuốc, mùa xuân ấy là sự hòa quyện giữa tình yêu nghề - lòng thương bệnh nhân - và niềm tin rằng mỗi nỗ lực của mình đều mang theo giá trị của sự sống.

Dẫu còn đó những đêm dài thao thức, những câu hỏi day dứt, những lần bất lực trước giới hạn của y học... nhưng chính người bệnh, với nụ cười mong manh giữa đau đớn là ánh sáng giúp chúng tôi bước tiếp. Và nhờ vậy, dù ở phòng bệnh hay trước hiên nhà, trong lòng người thầy thuốc luôn có một mùa xuân Di Lặc thật sự an lành, nhân ái, bao dung và đầy ý nghĩa.

 

Bình luận bài viết

    Tin sinh hoạt phật sự

    Video bài giảng

    Pháp âm

    • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 79)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
    • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 78)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
    • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 77)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
    Pháp âm khác >>

    Thống kê truy cập

    • Online: 39
    • Số lượt truy cập : 9386775