Thông tin

NHỚ TẾT

NHỚ TẾT

CHÚC TÂM

 

Hừng đông đã rạng. Ngày đầu năm đã về. Chúng tôi lần lượt trở về với cuộc sống đời thường và hẹn ngày này năm tới với niềm vui mới, công đức mới.

Sống ở TPHCM nhiều năm, tôi để ý khi thấy trời Sài Gòn mát dịu và có chút se se lạnh giống Hà Nội đầu thu thì đó lá tín hiệu báo xuân sắp về Tết sắp đến và... thời xuân sắc lại thêm ngắn dần.

Kiếp sau biết có gì hay

Dục tri tiền thế nhân/ Kim sinh thụ giả thị/ Dục tri lai thế quả/ Kim sinh tác giả thị (Muốn biết kiếp trước thế nào/ Cứ xem ta sống ra sao kiếp này/ Kiếp sau biết có gì hay/ Hãy xem ta sống ngày này mà suy). Một bài kệ trong Phật thoại cứ lớn dần trong suy nghĩ của tôi. Là một Phật tử chưa dám nói là thuần thành, song tôi luôn cố "cứ xem ta sống ra sao kiếp này". Dĩ nhiên chẳng biết "ngày sau" của mình thế nào, nhưng tôi cứ cố gắng sống cho ngay thẳng, vui vẻ, hòa đồng, làm thiện, tích phước được chừng nào hay chừng ấy, chứ đâu phải muốn là được. Phải biết cái vui để hưởng, cái hạnh phúc hiếm hoi để "nhâm nhi" ở cõi Ta bà này. Suy nghĩ của tôi đơn giản như thế và cũng cố sống như thế. Lắm lúc, tôi cũng thấy mình còn lắm chuyện sân si không đáng, mà chưa bỏ được; rồi lắm lúc cười một mình, bởi bỏ được sân si thì tôi đâu còn là tôi hôm nay để thường xuyên đến chùa lễ Phật những mong tìm những phút giây bình yên trong tâm hồn của con người trần thế đầy dẫy hỉ, nộ, ái, ố, sầu, bi... Chính từ những vui buồn này, tôi mới lễ thầy quy y Tam bảo. Chính những vui buồn này, tôi và bạn bè theo chân thầy đến Trang trại G7, nơi có tịnh thất do thầy tạo lập, những mong mang hạnh nguyện ban vui cứu khổ cho đời - đón chào năm mới dương lịch với những tăng ni từng là học trò của thầy hành đạo ở các vùng miền trong nước vân tập về... mừng thầy, mừng bạn, mừng xuân mới...

Ngày Tết ở Trang trại G7

Bảy cái Tết như thế đã đến với chúng tôi. Các học trò của thầy hân hoan báo cáo với thầy về con đường tu học của mình trong năm qua. Chúng tôi nghe cũng phấn khởi trong lòng và càng mừng khi thấy những học trò của thầy đã thật sự trưởng thành, đã tiếp tăng độ chúng. Nhưng trong lòng chúng tôi cũng có chút gì đó rưng rưng, bởi nhìn thấy thầy ngày một già hơn, dẫu biết đó là quy luật của muôn đời.

Nhìn thầy và chư tăng ni đàm đạo về con đường tu học, chúng tôi thấy những công việc của mình tập trung cho buổi gặp mặt này thật có ý nghĩa. Trước Tết dương lịch khoảng một tuần, thầy giao cho chúng tôi mỗi nhóm một nhiệm vụ, và chẳng ai so bì tính toán thiệt hơn, bởi chúng tôi muốn gặt được niềm vui kết thúc năm cũ, đón năm mới bình an, mạnh khỏe và nghe chư tăng ni học trò của thầy vân tập về "báo công", thỉnh thêm ý thầy về con đường tu học sắp tới...

Buổi chiều cuối năm, chúng tôi đã tề tựu đông đủ. Các bộ phận hoàn tất nốt công đoạn của mình. Sau giờ cơm chiều, thầy bắt đầu cho anh chị em chúng tôi mang hết những ngọn nến do chính tay các anh chị Phật tử tự đổ, xếp từ trong chánh điện ra đến ngoài sân vườn của chùa. Khi bóng đêm trùm cảnh vật, những ngọn nến được đốt lên, chúng tôi thấy lòng mình ấm lên, tâm hồn thật thanh thản, quên đi những tạp niệm đời thường.

Giảng đường lúc này thật đông vui. Sau khi nghe thầy và chư tăng ni tổng kết công việc của một năm bằng nhiệt huyết thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh của người tu sĩ trong "thế giới phẳng" này, mỗi người trong chúng tôi dường như ai cũng rút ra được chút gì đó trên bước đường "cày xới và gieo trồng" trên ruộng phước.


Tràn ngập tiếng niệm Phật Di Đà

Mọi việc đã xong, giờ chuyển giao năm cũ và năm mới cũng gần tới, thầy hướng dẫn chúng tôi đến phía sân rộng cuối giảng đường. Nơi đây đã được chư tăng ni - học trò của thầy - đã chuẩn bị sẵn một đống cây khô được dựng hình ngọn tháp. Lúc mọi người có mặt đông vui thì... giờ giao thừa đã điểm. Một cây đuốc được chuyền tới tay thầy, và ngọn lửa từ đống cây khô bừng lên sức ấm, niềm vui của năm mới. Trong không khí lặng yên ấy, từ miệng mọi người bật lên bài ca Happy new year... Happy new year... Chúng tôi vừa hát vừa đi theo nhịp vui của thầy và của chư tăng ni. Tôi thấy như mình trở về thời tuổi dại với những lần sinh hoạt tập thể với bạn bè... Em là búp măng non... Em lớn lên trong mùa cách mạng... Thời ấy đã qua rồi! Một thoáng nghĩ suy, rồi tôi hòa vào giọng hát của mọi người ca vang bài Happy new year quanh đống lửa bập bùng mong muốn xua tan những nỗi niềm năm cũ.

Niềm vui tiếp tục với những lời chúc mừng, những ly chè, những miếng trái cây được Phật tử cúng dường... Đến gần 3 giờ sáng, chúng tôi được thầy hướng dẫn cùng các tăng ni áo tràng trang nghiêm tụng và đi kinh hành nhân vía đức Phật A Di Đà. Ánh nến vẫn còn lung linh như dõi theo từng bước chân của chúng tôi. Khu vườn tràn ngập tiếng niệm Phật Di Đà... Hầu hết, chúng tôi chẳng ai thấy buồn ngủ. Sau thời khóa công phu, chúng tôi cùng thầy ngồi vào bàn trà nghe... đêm về trong tiếng nhạc nhè nhẹ "Nam mô A Di Đà Phật"... Hơi sương lạnh như muốn giữ lại chút hương rừng cho chúng tôi thưởng thức để xem đây như chốn đi về khi trong lòng có chuyện bất an...

Hừng đông đã rạng. Ngày đầu năm đã về. Chúng tôi lần lượt trở về với cuộc sống đời thường và hẹn ngày này năm tới với niềm vui mới, công đức mới.

Bình luận bài viết

    Tin sinh hoạt phật sự

    Video bài giảng

    Pháp âm

    • Những áng mây trắng - Thơ: Hoang Phong - Diễn ngâm: Hồng Vân
    • Mẹ ơi - Thơ: Thích Phước Hạnh - Nhạc: Hoàng Lan
    • Khúc ca Tịnh Độ - Lời: Thích Phước Hạnh - Nhạc: An Sơn
    Pháp âm khác >>

    Thống kê truy cập

    • Online: 20
    • Số lượt truy cập : 6289858