THẦY TĂNG QUA ĐÒ
TUỆ QUÁN

Thầy tăng trẻ có việc
Phải qua bên kia sông
Cô lái đò xinh đẹp
Thầy nhìn thấy nao lòng
Vẩn vơ nhìn cảnh đẹp
Chủ yếu liếc nhìn cô
Đò qua sông cập bến
Lục tục mọi người lên
Ai cũng trả một đồng
Riêng thầy thu hai đồng
Thầy ta liền thắc mắc
Cô mỉm cười nhẹ nhàng
“Tiền đò là một đồng
Tiền nhìn em đồng nữa!”
Thật là hết chối cãi
Cô tinh mắt quá rồi
Chấp nhận trả tiền thôi
Bà con nhìn ngại quá!
Buổi chiều nay trở về
Thầy chuẩn chỉnh trang nghiêm
Không dám nhìn cô gái
Lên đò ngồi im re
Gió mùa thu thổi lộng
Sóng nước vỗ mạn thuyền
Người đâu xinh đẹp quá
Miệng cười tươi như hoa...
Thuyền cập bến bao giờ
Thầy tăng đang trong mơ
Giọng ai như chim hót
“Đến bờ rồi thầy ơi!”
Giật mình thầy đứng dậy
Ra điều chẳng quan tâm
Không nhìn cô một chút
Trả một đồng rồi đi
Cô gái nhoẻn miệng cười
“Hết năm đồng thầy ạ!”
“Ê, chuyện này không được
Suốt trên chuyến đò về
Không hề nhìn cô nhé!
Chắc thấy thầy tu hiền
Nên ăn hiếp hay sao?”
“Mắt thầy không nhìn em
Nhưng tâm thầy thì có
Hình bóng cô lái đò
Trong tâm thầy tơ tưởng
Trên suốt chuyến đò về
Thầy xác định đúng không?”
“Mắt nhìn chỉ một đồng
Tâm nhìn thu gấp bốn!”
Cô lái đò hay quá!
Nói trúng phóc tim đen
Chối gì được bây giờ
Năm đồng thầy chịu trả!
***
Cô lái đò, ai đó?
Bồ tát giữa đời thường
Gặp duyên người sang sông
Nhắc nhở thầy tăng trẻ
Điều phục tâm thế nào?
Lập công: Người đứng đầu
Tạo tội: Kẻ chủ mưu
Giữ giới: Từ đây trước
Bắt rắn: Phải nắm đầu![]()
Tháng 12/2024


























































































































































Bình luận bài viết