TỜ LỊCH CŨ TRÊN NHÀNH XUÂN MỚI
Truyện ngắn của
TRÍ MINH ĐẶNG HÙNG ANH

Sáng Chủ nhật đầu năm, Tết có vơi đi nhưng Xuân vẫn còn đầy. Con đường mới mở rộng trước nhà, nào người, nào xe như dòng Xuân trôi êm, rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Vừa đưa mẹ và con trai ba tuổi lên xe để đến công viên, Liên định vào nhà, lại còn nấn ná nơi ngõ, nơi sân...
Cảnh ngoại thành quang đãng. Bầu trời trong xanh, điểm mấy chòm mây trắng nhẹ bay. Những ngôi nhà xinh xinh ẩn hiện giữa những hàng cây tươi thắm. Đứng trong sân rộng, Liên nhìn cánh chim chuyền cành hót líu lo, nghe gió đưa thoang thoảng mùi hương mà lòng lâng lâng khó tả.
- A! Em đã về!
Một người đàn ông, có dáng dong dỏng cao, mái tóc bồng bềnh từ trong nhà bước ra và nở một nụ cười rạng rỡ. Đó là Tùng, chồng của Liên. Sáng nay, họ chờ vài ba người bạn thân đến chúc mừng năm mới như đã hẹn. Được biết, còn khoảng một giờ nữa các bạn mới đến, hai người thong thả dạo trên sân ngắm chậu hoa, cây cảnh, tỉ tê một hồi rồi mới vào nhà. Trong gian phòng khách, trà nước, bánh mứt đã chuẩn bị xong, hai người ngồi ngắm nghía cành mai, chờ bạn đến. Mấy năm trước, cành mai thường cài lên nhiều thiệp chúc Xuân đủ màu, đủ dạng. Đó là những thiệp mua ở cửa hàng hoăc người thân gửi tặng. Những năm gần đây không còn mấy ai chơi nữa, chẳng biết có phải do mạng trên máy tính, do điện thoại nhắn tin đã làm mai một tấm thiệp kia chăng?
Xuân nay, trên cành mai của gia đình chỉ có vài tấm thiệp nhỏ do người nhà tự tay làm. Nổi bật giữa những đoá hoa vàng, những lộc xanh là một tờ lịch củ ép nhựa, nền màu tím, ở trong có một chữ XUÂN bằng giấy kim tuyến màu đỏ trông lấp lánh. Đối với vợ chồng Liên, đây là tấm thiệp Xuân duy nhất và đầy kỷ niệm mà người ngoại cuộc không được rõ ý nghĩa.
Thời sinh viên Liên vốn ham đọc sách, nên cô hay lân la các tiệm sách hay thư viện. Một sáng Xuân nọ, cô đến thư viện của chùa Xá Lợi tìm hiểu kinh sách về Phật giáo. Thư viện Xá Lợi ở tầng hai, một phòng rộng, thoáng mát và yên tĩnh. Trên những kệ, để đầy những kinh sách cũ và mới. Làm việc ở đây chỉ có vài ba người, toàn là nữ. Người nào cũng toát ra vẻ thân thiện, dễ mến. Họ sẵn sàng hướng dẫn và tìm tòi theo yêu cầu của người đọc làm cô cảm thấy thoải mái. Theo đề mục lần dò, Liên thấy kinh sách ở đây thật là phong phú. Khi tìm được quyển kinh cần thiết, cô cần giấy để ghi chú, nhưng lục mãi trong giỏ xách mà chẳng thấy đâu, cuốn sổ cũng để quên ở nhà. Đang bối rối và tự trách mình, cô nghe một giọng nói nhỏ nhẹ vừa đủ nghe:
- Em cần giấy để ghi, phải không? Chị sẽ cho một tờ.
Ngước lên, Liên thấy một người chị, khoác áo ngoài màu đen, nở nụ cười hiền hậu. Đó là chị Diệu, người quản lý thư viện. Chị vào bàn phía trong lấy một tờ lịch cũ đem lại. Cô mừng rỡ, đứng lên nói lời cảm ơn và nhận lấy. Cô chưa kịp ngồi thì bên kia bàn có một chàng trai đang lúng ta, lúng túng, chị biết ngay, liền nói:
- Tờ giấy này hơi lớn, em xé đôi cho hai người dùng nhé!
Chị vừa nói vừa đưa mắt hướng về người thanh niên nọ. Liên ngượng ngùng, xé đôi tờ lịch đưa nữa còn lại cho người ấy. Lần đầu gặp gỡ, họ chỉ chào bằng ánh mắt, nụ cười thế mà lại gây ấn tượng về nhau. Người thanh niên đó tên Tùng, ra trường được một năm, hiện đang làm việc tại thành phố này.
Từ cuộc gặp gỡ tình cờ đó, chẳng biết sao, họ đến chùa nhiều hơn. Đôi trẻ ấy bắt đầu trao đổi nhau những lời kinh, ý sách, về những ước mơ về cuộc sống... Những ý tưởng đưa ra không phải lúc nào cũng nhất trí, thế là cãi nhau... Đọc kinh sách tâm trí mở dần ra, có chỗ chưa thông phải nhờ thầy, nhờ bạn. Ghế đá, hiên chùa từng chứng kiến những lần nói chuyện say sưa của hai người. Khi trìu mến, khi giận hờn nhưng lạ thật, hễ vắng nhau là thấy nhớ. Hương đạo thấm dần, tính yêu nảy nở, họ kết nghĩa vợ chồng và nguyện sống đời thiện lành.
Bạn bè đã đến... Đầu tiên là Minh Dũng đi với Phương Dung, đồng nghiệp của Liên, tiếp theo là vợ chồng anh Quang, bạn học đại học của anh Tùng. Người nào cũng ăn mặc đẹp, hớn hở đi vào. Sau màn chúc mừng năm mới, họ quây quần trong gian phòng ấm cúng nói cười rôm rã. Họ hỏi thăm nhau về sức khỏe, về gia đình, về những lần làm từ thiện... và ăn bánh mứt, uống trà, hít hà chuyện xưa nay.
Bỗng Minh Dũng nhìn lên cành mai hơi lâu rồi hỏi như reo:
- Các bạn thấy gì không? Trên cành mai một tấm thiệp lạ quá!
Mọi người nhìn theo rồi ồ lên một tiếng. Chị Trúc, vợ anh Quang nói:
- Tôi cũng để ý từ đầu nhưng chưa tiện hỏi.
Phương Dung nhíu mày, ra vẻ suy nghĩ:
Một tờ lịch cũ làm thiệp Xuân chắc có ẩn ý gì đây? Quang cười hề hề:
- Thú vị đấy! Đề nghị người nhà giải thích nghe đi!
Liên nhìn chồng một cách âu yếm. Tùng sửa lại tư thế ngồi rồi bắt đầu kể. Câu chuyện đưa về lúc Tùng và Liên gặp gỡ lần đầu tại thư viện chùa Xá Lợi ấy. Ai cho tờ lịch đó? Vì sao tờ lịch lại xé đôi cho mỗi người một nữa? Rồi tình cảm diễn tiến ra sao, nhiều lần giận hờn, có lúc tưởng xa luôn nhưng nữa tờ lịch kia hai người vẫn giữ. Khi thành vợ chồng, nhớ kỷ niệm xưa, họ đem hai mảnh lịch ráp lại, đường răng cưa khít rịt. Những chữ ghi chú ngày đó vẫn còn nguyên. Đón Xuân này, họ mới nghĩ đem hai nữa tờ lịch ráp lại, gắn lên cành mai như một tấm thiệp đặc biệt mỗi độ Xuân về.
Căn phòng lặng đi trong giây lát. Mọi người vừa nghe xong hay vừa thưởng thức một câu chuyện tình rất đẹp. Tình gieo ngày ấy trong môi trường tốt lành đã nở hoa thơm, kết quả ngọt. Hiểu ý chồng qua ánh mắt, Liên đứng lên chỉ tay vào tấm thiệp rồi nói về ý nghĩa những chi tiết đã thêm vào như cái nền màu tím thành cái viền chung quanh, cái hình hoa sen màu hồng ở trên, chữ xuân màu đỏ ở giữa. Liên dừng lại nhìn mọi người, rồi nói như lặp lại nhưng giọng có chút lớn hơn:
- Chữ Xuân trên là mùa Xuân, cũng là tên đứa con trai đầu lòng của vợ chồng mình đó.
Sau một tràng vỗ tay như pháo nổ, chị Trúc, nói:
- Phải chi có cháu Xuân ở nhà để xem nó lớn như thế nào?
Nhắc đến cháu là thấy cháu ngay. Nhìn ra ngoài ngõ thấy cháu cùng bà ngoại đã về. Đến giữa sân, vùng khỏi tay ngoại, cháu chạy ù vào, làm cả nhà rộn lên. Ngồi vui chuyện một lát, má của Liên cáo lui để nghỉ và không quên nhắc nhở phải luôn để mắt trông cháu. Xuân là đứa bé bụ bẫm, có đôi mắt to và đen lay láy. Nó chạy tứ tung, nói năng ngọng nghịu, trông thật dễ thương. Ai cũng muốn hỏi nó đôi câu hoặc nắm tay, nựng má...
Trong không khí vui tươi, đầm ấm của gia đình ngày đầu Xuân, Liên ôm con vào lòng, nhìn chồng, nhìn lên nhành Xuân rộ hoa vàng, có tấm thiệp mừng Xuân chan chứa ân tình mà lòng tràn đầy hạnh phúc.![]()



























































































































































Bình luận bài viết