GÓC CHIA SẺ: RANH GIỚI

Ranh giới nào ngăn ngại ý tương thông
Giam hãm thân đâu giam được cõi lòng
Mỗi sắc thân là mỗi lằn ranh đỏ
Bảo hộ ta hay tù ngục gai chông.
Mỗi giống loài tạo ranh giới chia riêng
Đâu thông nhau vì nhận thức hữu biên
Khác tần số cũng bởi vì nghiệp lực
Tự độ mình nên chớ bước ngả nghiêng.
Ranh giới chia khối óc với con tim
Chở yêu thương mà không bị đắm chìm
Dùng trí tuệ dẫn đường qua mê chướng
Giữ trọn đời thuần khiết với thanh liêm.
Có lằn ranh làm cảnh giới mong manh
Ẩn đâu đây tiếng nấc khẽ qua mành
Khiến vụn vỡ ân tình vì chia cách
Nỗi thương đau như gió rít sang canh.
Chiều hoàng hôn là ranh giới đêm đen
Sao trên trời thay ngôn ngữ đua chen
Trăng tĩnh lặng ru hồn yên giấc điệp
Soi lại mình mặc kệ chuyện đua chen.
Tư duy là ranh giới chuyện sống còn
Ý thức việc làm đừng chịu cúi lòn
Chớ buôn chữ Tín xa rời chữ Nghĩa
Tấm lòng chân chữ Đức chẳng phai mòn.
Ranh giới người và cảnh giới thiên ma
Đừng mơ mộng tưởng nghĩ nhớ dài xa
Họ nghe biết nên dễ dàng tìm đến
Hộ mình chăng hay điều khiến đời ta.
Ranh giới nguồn thiện ác tách rời chăng
Hơn thua nhau để mãi mãi cách ngăn
Đồng một thể do tâm này tạo tác
Chuyển hóa rồi thì cuộc sống nhân văn.
Giữ luật nghi làm ranh giới thiện lành
Tham sân si khiến ác nghiệp khởi tranh
Tu đúng pháp làm nguồn tâm tự tại
Bỏ buông rồi vô ngại hãy bước nhanh.
Chiêu Đề 16/06/26


























































































































































Bình luận bài viết