GÓC CHIA SẺ: SÔNG DÀI

Ảnh được tạo bởi ChatGPT
Dài đến mấy trăm sông về biển cả
Chở thật nhiều vất vả lẫn thương yêu
Phận con người tùy nắng sớm mưa chiều
Đau cũng có mà đánh liều cũng có.
Giận với hờn thường nhìn đời méo mó
Nhớ và thương làm khó bước đi chung
Đục hay trong cũng dòng chảy con sông
Nước đưa thuyền chờ mong về bến đổ.
Mỗi phần số tợ khúc sông đau khổ
Sẽ cuốn ta vào miệng hố ưu phiền
Nghĩ cho người đau đáu nỗi niềm riêng
Thôi gây tạo thẳng miền an lạc xứ.
Cất tiếng lòng cho người đừng trách cứ
Biết tìm đâu pháp lữ bước chung đường
Nếu có buồn thì cũng cứ phải thương
Trăm năm nữa biết hướng nào nhận diện.
Sông ngắn dài nào cần ai buông tiếng
Nước cạn sâu cũng hiện rõ bóng trăng
Người với người cảm nhận bởi cách ngăn
Do tri kiến đậm nét hằn tâm thức.
Mang bĩ thử lên đôi bờ phiền phức
Lời khen chê thao thức trọn đêm dài
Cứ như sông luôn chảy suốt đêm ngày
Trôi đi hết những u hoài thiên cổ.
Mệnh hữu tình vô thường như sương lộ
Cũng rời đi mà bỏ lại xác thân
Tiếng khóc than, nuối tiếc nghĩa với nhân
Khi tứ đại trả dần về cát bụi.
Sông vẫn chảy, ngàn năm đời vẫn vậy
Mang tro tàn về tưới khắp đồng xanh
Một vòng quay cho vạn vật lớn nhanh
Thế gian này luôn tái sinh đau đớn.
Lên thuyền Từ, sông đưa về biển lớn
Giữ hạt tràng, câu niệm Phật liền tay
Đem tự tâm, lễ sám hối đêm ngày
Lòng tĩnh lặng, thì liên đài sớm hiện.
Chiêu Đề 15/02/26



























































































































































Bình luận bài viết