Thông tin

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 96

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 96

Quý vị phải biết sự hưởng thụ cao nhất trong đời người chẳng liên quan gì đến của cải và địa vị. Điển hình và khuôn phép tốt nhất là Phật Thích Ca Mâu Ni. Chẳng phải là Ngài không có của cải, địa vị. Ngài sinh ra trong gia đình phú quý, phú quý từ lúc mới lọt lòng. Nếu Ngài chẳng xuất gia, sẽ nối ngôi vua. Người xưa nói: “Quý vi thiên tử, phú hữu tứ hải” (Thiên tử sang quý, giàu có khắp bốn biển). Ngài có thân phận như thế. Đức Phật thông minh, giác ngộ từ nhỏ, hiểu rõ, 19 tuổi bèn lìa bỏ cuộc sống trong cung vua, rời khỏi gia đình đi học đạo; nay chúng ta gọi là “du học”, thuở ấy gọi là “tham học”, tức là đi học hỏi những bậc cao nhân trong giới tôn giáo và giới học thuật.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 95

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 95

Chúng ta biết, trong kinh Hoa Nghiêm đã giảng rất rõ ràng, khổ nạn là do chúng ta mê hoặc tự tính, tùy thuận tập tánh. Tập tánh bất thiện, tạo tác đủ thứ nghiệp bất thiện, nên cảm quả báo. Nhân quả báo ứng rất hiện thực, khắp nơi đều là nó, bất cứ lúc nào cũng đều phát sinh, chỉ cần chúng ta lắng lòng chú tâm quan sát, sẽ biết chuyện này chẳng tơ hào sai chạy. Thiện có thiện quả, ác có ác báo.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 94

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 94

Ở đây, đức Phật dạy chúng ta là dạy hàng sơ học, hãy lìa khỏi các pháp tạp nhiễm trong thế gian. Cội rễ của tạp nhiễm chính ngã chấp như chúng tôi đã nói trong phần trước. Trong chấp trước nói đến ngã chấp. Chấp trước cái thân là ta. Đó là cội nguồn của hết thảy họa hoạn. Vì thế, nhà Phật nói Vô ngã. Vô ngã chẳng phải là thật sự không có Ngã, mà là nói lục đạo chúng sinh chấp trước thân là ta. Sự chấp trước ấy sai lầm. Có chân ngã hay không? Có chân ngã. Nay, chúng ta không nhận biết chân ngã, ngỡ giả ngã là chân ngã. Giả ngã là gì? Giả ngã là cái ta có, giống như quần áo. Quần áo là cái ta có.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 93

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 93

Quý vị thấy Phật pháp giảng luân lý, đúng là giảng đến rốt ráo viên mãn; đối với một sợi lông trong Chính báo, Y báo trên đầu một sợi lông của chúng ta được gọi là một hạt vi trần. Các nhà khoa học hiện thời phân tích, biết nguyên tử có thể phân tích nhỏ hơn, điện tử vẫn có thể phân tích, phân tích đến hạt cơ bản, phân tích đến khoa khắc (quartz), vẫn còn có thể phân tích nhỏ hơn nữa, hiện thời đã phân tích đến tiểu quang tử (photon); các nhà khoa học đặt cho nó cái tên là lượng tử (quantum), nói chung là chẳng còn cách nào phân tích nhỏ hơn nữa! Đó là vật chất nhỏ nhất trong vũ trụ; trong Phật pháp vật chất nhỏ nhất được gọi là “cực vi chi vi” đã bị họ phát hiện.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 92

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 92

Đức Phật dạy chúng ta giác, chính giác, giác chứ không mê. Giác có thể phá căn bản vô minh, thành Phật, trở về tự tính. Đức Phật dạy chúng ta 3 phương pháp Giới - Định - Tuệ. Vì vậy, trong kinh Phật thường nói: “Cần tu Giới, Định, Tuệ, tức diệt tham, sân, si” (Siêng tu Giới, Định, Tuệ, dứt bặt tham, sân, si). Thứ nghiêm trọng nhất trong Tham là chấp trước, thứ nghiêm trọng nhất trong Sân là phân biệt, thứ nghiêm trọng nhất trong Si là vọng tưởng. Đức Phật dạy chúng ta phương pháp phá 3 thứ chướng ngại ấy, trí tuệ và đức năng sẵn có trong tự tính của chúng ta đều hiện tiền, chẳng phải là hướng ra ngoài để cầu.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 91

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 91

Ân đức của Phật đối với chúng ta quá lớn. Vấn đề là chúng ta phải khéo học, phải biết học, biết học thì quý vị sẽ tiến bộ rất nhanh. Thế nào là biết học? Biết học là quý vị hiểu rõ rồi thật sự làm, đó gọi là “biết”. “Thật sự làm” là gì? Buông xuống là thật sự làm, thấy thấu suốt là hiểu rõ. Chúng ta hãy nghĩ xem, Phật Thích Ca Mâu Ni có thứ gì chẳng buông xuống được? Ngài suốt đời nêu gương cho chúng ta, thật sự buông xuống. Quý vị thấy bản thân Ngài có tự tư, tự lợi hay chăng? Có thấy tiếng tăm, lợi dưỡng hay chăng? Nơi thân đức Phật có tập khí tham, sân, si, mạn hay không? Còn có hiện tượng tham luyến ngũ dục, lục trần hay chăng? Chúng ta nhìn kỹ lưỡng, hoàn toàn chẳng có! Thuở tại thế, đức Thế Tôn thường ở dưới cội cây, chẳng ở trong nhà. Toàn bộ đều làm cho chúng ta thấy, đắc đại tự tại. Nếu nói theo cách bây giờ, sự tự tại ấy chính là trong tâm chẳng lo nghĩ, chẳng có áp lực tinh thần, thân tâm khỏe mạnh, đắc đại tự tại.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 90

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 90

Chúng ta sinh nhằm thời Mạt pháp. Hiện thời, chưa phải là lúc cuối cùng của thời Mạt pháp. Mạt pháp hãy còn 9.000 năm nữa. Trong 9.000 năm ấy, Phật pháp có lúc hưng thịnh, có khi suy vi, lên xuống như hình sóng. Trước kia, Chương Gia Đại sư đã bảo tôi điều ấy. Hiện thời, suy đến cùng cực, có người tu hành thật sự hay không? Chúng tôi tin chắc là có! Tuy không ai biết, nhưng có người chân tu. Vì sao biết? Nếu không có người tu hành chân chính, thì địa cầu này chẳng thể như bây giờ. Người tu hành chân chính có đại phúc báo. Chúng sinh trên địa cầu tạo nghiệp nhiều dường ấy, nhưng người tu hành chân thật có thể khống chế, khiến địa cầu chẳng đến nỗi bị hủy diệt. Điều đó, khẳng định chúng sinh có người đại phúc đức gánh vác.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 89

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 89

Nếu quý vị hỏi vì sao người ấy có thể chắc chắn vãng sinh? Người ấy chẳng hề có mảy may vướng mắc thế gian này. Đạo lý là như thế đó! Không ai chướng ngại quý vị, mà là chính mình chướng ngại chính mình. Vì sao quý vị vẫn tham luyến thế gian này? Nói thật ra, do tập khí đấy! Cổ thánh tiên hiền gọi tập khí là “tập tánh”. Bản tính vốn thiện, tập tánh bất thiện. Tập tánh là từ vô thỉ kiếp cho tới nay, đời đời kiếp kiếp dưỡng thành, chẳng phải chỉ trong một đời này, mà là đời đời kiếp kiếp, rất phiền phức. Do vậy, phải có tâm dũng mãnh mới có thể đoạn dứt chuyện ấy, cắt đứt hoàn toàn. Thật sự nhận biết Tây Phương Cực Lạc thế giới, mảy may hoài nghi đều không có, quyết tâm sinh về thế giới Cực Lạc trước để thân cận A Di Đà Phật.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 88

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 88

Từ kinh Đại thừa, chúng ta thấy các Ngài có thể đối với chúng sinh hữu duyên trong mười phương các cõi Phật khắp pháp giới tận hư không giới, hễ chúng sinh có cảm, các Ngài bèn có thể ứng, nên dùng thân gì để độ được bèn hiện thân ấy. Nên dùng thân Phật để đắc độ bèn hiện thân Phật; nên dùng thân Bồ tát đắc độ bèn hiện thân Bồ tát, cho đến nên dùng hoa, cỏ, cây cối để độ bèn hiện thân hoa, cỏ, cây cối, thật sự đắc đại tự tại! Năng lực ứng hóa bình đẳng, viên mãn, chẳng có mảy may sai biệt, đó là 6 thứ năng lực có sẵn trong chúng ta được khôi phục viên mãn. Chúng ta phải liễu giải thần thông, chẳng có gì hiếm hoi, lạ lùng! Chúng là năng lực sẵn có, bị nghiệp chướng của chính chúng ta ngăn trở nên chẳng thể hiển hiện. Hễ nghiệp chướng tiêu trừ, năng lực bèn khôi phục.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 87

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 87

Chúng ta có vọng tưởng, phân biệt, chấp trước. Đó là mê. Vọng tưởng là gì? Khởi tâm động niệm là vọng tưởng. Từ vọng tưởng khởi phân biệt, từ phân biệt khởi chấp trước, càng mê càng sâu. Trong giáo pháp Đại thừa, vọng tưởng thường được gọi là Vô Minh phiền não, phân biệt là Trần Sa phiền não, chấp trước là Kiến Tư phiền não. Đó là 3 loại đại phiền não. Chúng ta mê mất tự tính, trọn chẳng phải là thật sự mất đi, mà là mê mất. Khi nào quý vị chẳng mê, nó sẽ hiện tiền, khởi tác dụng. Do vậy, đức Phật chẳng dạy chúng ta điều gì khác, mà dạy chúng ta hãy buông xuống, 3 loại phiền não ấy thảy đều buông xuống, quý vị sẽ thành Phật, bởi lẽ quý vị vốn là Phật.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 86

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 86

Ăn một bữa, có đủ hay không? Đủ! Thân thể chúng ta là một cỗ máy, để cỗ máy ấy hoạt động cần phải có năng lượng. Khởi nguồn của năng lượng là ẩm thực. Ẩm thực là nguồn cội để bổ sung năng lượng; nhưng máy móc có máy hao xăng, có máy đỡ tốn xăng, rốt cuộc tiêu hao năng lượng ở chỗ nào? 95% là tiêu hao bởi vọng niệm. Phiền não và vọng niệm tiêu hao năng lượng rất nhiều, quý vị phải bổ sung với một mức độ lớn; 3 bữa vẫn chưa đủ, còn phải ăn điểm tâm. Nếu tâm địa thanh tịnh, không có tạp niệm, một bữa là đủ, khẳng định đã đủ rồi! Dẫu lao tâm, lao lực, khối lượng công việc nhiều đến mấy, tiêu hao năng lượng ít ỏi.
TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 85

TỊNH ĐỘ ĐẠI KINH GIẢI DIỄN NGHĨA - TẬP 85

Hiện thời, tuy nói Phật giáo rất hưng thịnh, mọi người quý vị nói Phật giáo rất hưng thịnh, nhưng tôi nói: Theo cái nhìn của tôi, Phật pháp hiện thời suy vi đến cùng cực. Vì sao? Mọi người mê tín, sùng bái Phật, Bồ tát, A La Hán như thần tiên. Các Ngài chẳng dính líu gì đến thần tiên. Thần tiên vẫn là phàm phu, chẳng khác chúng ta cho mấy! Rất nhiều thần tiên cũng học Phật. Hễ học Phật, thì là đồng học với chúng ta, họ chưa chứng A La Hán; vì thế, họ chẳng phải là La Hán, mà cũng chẳng phải là Bồ tát, phải hiểu rõ ràng, minh bạch điều này!
« 1 2 3 4 5 »

Tin sinh hoạt phật sự

Video bài giảng

Pháp âm

  • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 96)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
  • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 95)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
  • Tịnh Độ Đại Kinh (Tập 94)/ Giải, diễn nghĩa: Pháp sư Tịnh Không/ Trưởng ban biên dịch: Tỳ kheo Thích Đồng Bổn/ Đọc: Tú Trinh
Pháp âm khác >>

Thống kê truy cập

  • Online: 117
  • Số lượt truy cập : 10223576