Trong kinh điển Đại thừa, đức Phật dạy: “Tất cả chúng sinh vốn là Phật”, không sai chút nào. Nhưng họ mê muội, mê chứ không mất. Phật tính của chúng ta không mất đi, chỉ là nhất thời mê hoặc mà thôi. Cho dù tạo tội nghiệp như thế nào, đọa địa ngục, biến thành súc sinh, đức Phật đều không để trong lòng. Vì sao vậy? Vì biết rằng quý vị sẽ quay đầu. Quý vị vốn là Phật, tương lai nhất định quay đầu, nên Ngài không hề để những điều này trong lòng, cũng không có ý niệm trách cứ. Quý vị thọ khổ trong 3 đường ác là do quý vị tự làm tự chịu. Làm sai, thì tự mình phải chịu quả báo. Nếu Phật có tâm trách cứ quý vị, vậy là Ngài không có tâm từ bi. Như vậy, sao gọi là đại từ đại bi được?
Trước khi đức Phật diệt độ, dạy chúng ta 2 vấn đề vô cùng quan trọng, do Tôn giả A Nan hỏi, thật ra là hỏi thay chúng ta. Đức Phật tại thế chúng con nương Phật làm thầy, học tập theo Ngài, khi Phật diệt độ, chúng con nương ai để làm thầy? Đức Phật đã nói 2 câu: “Lấy giới làm thầy. Lấy khổ làm thầy”. Điều này đã nói rất rõ, nhất định phải trì giới, nhất định phải biết kham nhẫn, không sợ khổ. Vì sao vậy? Vì trì giới, nghĩa là không khác gì khi Phật còn tại thế. Chịu đựng được cái khổ, đạo tâm mới tăng trưởng, không bị mê luyến thế tục, không bị đọa lạc.
Trong kinh Kim Cương nói: “Pháp còn phải xả, huống gì phi pháp”. Pháp là Phật pháp. Dù quý vị học nhiều đến đâu, cũng phải buông bỏ, phải xả bỏ, huống gì là pháp thế gian! Pháp thế gian, xuất thế gian đều phải buông bỏ hết, như vậy mới có thể vãng sinh. Phật pháp có hay chăng? Ngũ kinh, nhất luận của Tịnh tông rất hay. Đây là gì? Đây là chiếc thuyền đại nguyện độ chúng sinh của Phật A Di Đà, chúng ta học tập là ví như lên thuyền. Từng giờ từng phút cần phải biết, khi ta buông bỏ là lập tức đến bờ bên kia. Đến nơi, phải buông bỏ hết, sau cùng chỉ còn một câu A Di Đà Phật. Bây giờ, đã thấu đạt, thật sự rõ ràng minh bạch, chúng ta bắt đầu thực hành từ bây giờ.
Khi lâm mạng chung khởi lên một vọng niệm, như vậy là phiền phức, tùy nghiệp lưu chuyển. Niệm Phật A Di Đà cũng là nghiệp, có thể gọi là tùy nghiệp lưu chuyển. Nếu một niệm sau cùng là Phật A Di Đà, quý vị sẽ đến được thế giới Cực Lạc. Còn như một niệm sau cùng là tham tâm khởi lên, bất luận là tham điều gì, tham danh hay tham lợi, chỉ cần khởi tâm tham là đi vào đường ngạ quỷ. Nếu như tâm sân nhuế khởi lên, niệm sau cùng là tâm sân nhuế là đi vào đường địa ngục. Ngu si, hồ đồ là đi vào đường súc sinh. Niệm sau cùng là nhân nghĩa, đạo đức, Ngũ luân, Ngũ thường, liền đầu thai vào cõi Người. Thượng phẩm Thập Thiện Nghiệp Đạo sinh vào cõi Dục giới. Quý vị xem, đều là một niệm sau cùng. Đây chính là khiến chúng bình thường đi tu dưỡng tâm mình, cũng phải giống như người ở thế giới Cực Lạc vậy.
Trong tập này:
CHÁNH TÀ - TÀ CHÁNH | HT Thích Thiện Đạo - KIÊU CĂNG MẤT PHƯỚC (phần cuối) | HT Thích Giác Toàn - PHƯƠNG TIỆN THIỆN XẢO | Đỗ Hồng Ngọc - VU LAN PHỤNG HIẾU (Thơ) | Thích Quảng Minh - LÒNG CHA (Truyện ngắn) | Vu Gia - PHẬT PHÁP LÀ CON ĐƯỜNG TỈNH THỨC | Minh Quang - CHÙM LỤC BÁT MẸ (Thơ) | Lâm Băng Phương - MỘT GÓC NHỎ MỖI MÙA VU LAN | Dương Kinh Thành - NGÀY VU LAN SUY NGHĨ VỀ GIỚI HẠNH | Minh Ngọc - MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI (Thơ) | Bùi Hoàng Linh - NGƯỜI THẦY ĐẦU TIÊN | Nguyên Cẩn - TÌNH MẪU TỬ | Hoang Phong (dịch) ...
Người có phúc báo lớn như các bậc đế vương ngày xưa, họ có thể hưởng phú được bao nhiêu năm? Hưởng được mấy trăm năm, quý vị nói phú họ tích lũy được sâu dày biết bao. Con cháu mấy mươi đời cũng hưởng không hết phú Người bây giờ không hiểu nhân quả, không xem những cuốn sách này, cho rằng chết là hết. Chết là hết, thì còn gì tốt hơn, con người cần gì phải cực khổ như thế? Thực tế mà nói, hiểu được nhân quả, mới biết sau khi chết thật đáng sợ, phiền phức không thể tả! Nếu tạo nghiệp bất thiện, thì đến địa ngục, đến ngạ quỷ để chịu tội. Khi chịu hết tội, lại sanh đến nhân gian để trả nợ. Nợ mạng trả bằng mạng, nợ tiền trả tiền, đến lúc đó quả là đáng thương. Giết người nhiều đọa vào đường nào? Biến thành gì? Biến thành con phù du trong cõi Súc sinh. Phù du là loại trùng nhỏ bơi lội trên mặt nước.
Thuở đức Thế Tôn tại thế, giáo học, Ngài chẳng dựng đạo tràng. Nói theo hiện thời, Ngài và Tăng đoàn sống theo phương thức du mục, không ở một nơi cố định mà di chuyển khắp nơi. Ở đâu có duyên bèn đến đó. Đức Phật vô cùng tự tại, cũng chẳng có bất cứ điều kiện gì. Người nào thành tâm thành ý đến khải thỉnh, Ngài đều chấp thuận, nhận lời mời. Vì các Ngài đều trụ trong núi, rừng, ven sông, đêm nghỉ dưới cội cây, nên chẳng cần nơi chốn riêng biệt, bất luận chỗ nào cũng đều được. Đó là phương thức giáo học của đức Thế Tôn trong thuở ấy.
Đáng thương nhất là gì? Chính là đời đời kiếp kiếp chẳng thấy Phật pháp, chẳng nghe Phật pháp, trong A Lại Da thức chẳng có chủng tử Phật pháp, thật sự đáng thương! Người ấy chẳng có thiện căn. Nếu trong một đời có thể nghe một lần, nghe một câu A Di Đà Phật, liền gieo thiện căn trong A Lại Da thức. Vì thế, chúng ta phải hiểu rõ đạo lý này, phải liễu giải chân tướng sự thật này, niệm niệm chẳng quên giúp đỡ hết thảy chúng sinh khổ nạn. Dùng phương pháp gì để giúp đỡ họ? Niệm Phật. Đối với hết thảy các động vật nhỏ, chúng ta thấy muỗi, trùng, kiến, bèn chắp tay “A Di Đà Phật”, gieo thiện căn cho chúng. Nhiều đời nhiều kiếp sau, chúng nó sẽ nhờ vào một câu A Di Đà Phật ấy mà đắc độ. Ai gieo thiện căn ấy cho chúng? Quý vị gieo cho chúng.
Chúng tôi học Phật đã nhiều năm ngần ấy, nay phát hiện, trong Phật pháp có khoa học đạt đến tột đỉnh so với khoa học của toàn thể thế giới. Những vấn đề mà khoa học và triết học chẳng thể giải quyết, đều được giải đáp trong Phật pháp, kỳ diệu thay! Phật pháp dùng phương pháp gì để giải quyết? Thiền định. Thiền định là gì? Buông xuống là được! Phật pháp dạy quý vị buông xuống, buông chấp trước xuống, buông phân biệt xuống, buông khởi tâm động niệm xuống, quý vị liền kiến tính. Tính là một thứ hết sức vi diệu, điều gì cũng chẳng phải là nó, nhưng nó có thể biến ra hết thảy vạn vật. Y báo và Chính báo trang nghiêm như kinh Phật thường nói, đều do nó biến hiện, biến hiện như thế nào và quá trình biến hiện đều được giảng trong kinh rất cặn kẽ, rất minh bạch. Do vậy, xét từ những phương diện này, chúng ta chẳng thể không bội phục cổ nhân.
Quý vị đã thật sự giác ngộ, chắc chắn là như vậy. Niệm niệm thấy những chúng sinh khổ nạn, bèn chẳng nghĩ đến chính mình, toàn tâm toàn lực giúp đỡ những chúng sinh ấy quay đầu, giác ngộ. Dùng phương pháp gì để giúp họ quay đầu? Thực hiện từ chính mình. Quý vị dạy người khác, dạy người khác trong hiện thời, thì phải sử dụng thân giáo. Thuở đức Phật tại thế, Ngài giáo dục người ta bằng thân giáo, tức là nêu gương cho quý vị thấy. Con người hiện thời suy nghĩ sai lầm, khởi tâm động niệm luôn luôn là tổn người, lợi mình. Chúng ta nêu gương, khởi tâm động niệm đều là tổn mình, lợi người, dần dần mới có thể khiến cho họ giác ngộ, khiến cho họ quay đầu. Nếu quý vị chẳng làm được những gì mình đã nói, thì còn làm sao được nữa! Xã hội hiện thời là cạnh tranh, chúng ta phải nêu gương lễ nhượng. Không chỉ là khiêm nhượng, mà còn là lễ nhượng, chỗ nào cũng đều nhường nhịn. Chúng sinh niệm niệm đều mong cầu có được, chúng ta niệm niệm mong bố thí, bỏ ra.
Người thật sự học Phật, tối thiểu là phải biết buông xuống. Buông xuống từ chỗ nào? Nói thật thà sẽ là buông xuống từ chính mình, luôn phải bắt đầu từ chính mình. Buông gì xuống? Buông cái “Ngã” xuống, biết đó chẳng phải là “Ngã”. Kinh Kim Cương nói “Vô ngã tướng, vô nhân tướng, vô chúng sinh tướng, vô thọ giả tướng”. Bắt đầu từ đó, phá Tứ tướng, thì gọi là học Phật. Phá Tứ tướng là tầng cấp gì? Sơ Quả Tu Đà Hoàn trong Tiểu thừa, còn xét theo Đại thừa, theo kinh Hoa Nghiêm, sẽ là Sơ Tín Vị Bồ tát trong Thập Tín. Thập Tín là tiểu học, Sơ Tín là lớp Một, quý vị nhập Phật môn. Hãy còn có ta, có người, có chúng sinh, có thọ giả, quý vị là lục đạo phàm phu.
Nhiều người thuở trước, sống trong thời đại chiến tranh, ý niệm và ký ức rất sâu, đêm thường nằm mộng thấy đang ở trong thời xảy ra chiến tranh, gần như là Đệ nhị Thế chiến vẫn chưa kết thúc. Chẳng nghĩ tới nó, mà nó vẫn hiển hiện, đó là gì? Thuộc về tiềm ý thức, nó khởi tác dụng, rất đáng sợ! Chúng ta huấn luyện những thứ thuộc về tiềm ý thức trên đây, thay đổi những thứ bất thiện, khiến cho khởi tâm động niệm của chúng ta đều là Phật, Bồ tát, khởi tâm động niệm đều là thế giới Cực Lạc, chắc chắn sẽ vãng sinh.